11 10 / 2014

Lực bất tòng tâm, quá khó để phá vỡ đẳng cấp trong cái thời mà mọi người cùng tiến. “Đẳng cấp là mãi mãi”, ta thấy nó đúng, và nó fking tồn tại, làm sao để phá vỡ?

Sự chậm tiến có thể được đổ lỗi cho những năm dài chiến tranh, và những năm bị bao cấp cấm vận. Nhưng trong thời bình, tự làm trì trệ chính mình là cái lỗi quá to lớn. Việc biến từ 1 giải VĐQG của cái thời bóng đá bao cấp, tuy nghèo, nhưng hấp dẫn, khán giả luôn đến coi và có niềm tự hào với 1 CLB của mình, thành 1 giải VLeague chỉ để ghi tên thương hiệu, và nhập tịch tè le, đó là bước lùi lịch sử.

Một cánh én không thể làm nên nổi mùa xuân. U19 đã cố gắng. Còn nước nhà cứ phải đi cúi gằm mặt xuống mãi.

Tứ quốc đồng văn. À không, sân sau.

09 10 / 2014

Không gian lễ hội cuối năm đang tới. Như một truyền thống, mình thường pin 3 ngày làm mốc, ngày Halloween tức 2 tháng trước Noel, ngày 15/11 kỷ niệm nhật ký hay là 1.5 tháng trước Noel, và ngày Thanksgiving 1 tháng trước Noel.

Như vậy tức là càng lớn tâm lý lễ hội cuối năm lại càng dài. Ngày xưa chỉ có 1 là Noel, 2 là Tết. Ngày nay nó đã kéo dài từ cuối tháng 10 đến Tết, như năm nay, Tết tận nửa cuối tháng 2.

30 9 / 2014

Để ghi lại hầu hết những gì quan sát hàng chục năm nay.
* Mức độ controversial: 7. Khá controversial, nội dung có chứa các quan sát và quan điểm tiêu cực ở mức độ thấp.

ASIAD được mình biết đến từ năm 1998 - cái năm VIE được 1 - 5 - 11. Bắt đầu theo dõi chi tiết từ năm 2002, và những lần tổ chức ASIAD sau đó thì càng ngày càng tỉ mỉ: năm 2006 thì coi live cả ngày, 2010 thì vừa coi live vừa coi chi tiết kết quả, đến năm 2014 thì nắm luôn cả lịch thi đấu của cả đoàn thể thao để biết giờ nào thi đấu mà canh theo dõi.

Lý do tại sao ASIAD được mình coi là sự kiện thể thao đáng mong chờ nhất

Giải thích 1:
Khoảng cách 4 năm là đủ dài để mong ngóng, càng hiếm tất lại càng quý. Coi bóng đá riết cũng tự thấy nhàm, tuần nào cũng đá, vì mình cổ vũ đội mạnh nên thể nào cũng thắng, hiếm khi thua - không có nhiều điều bất ngờ.

Giải thích 2:
SEA Games là cái đại hội thể thao ao làng và tất nhiên được sự chú ý của toàn dân nhất. Huy chương thì dễ dàng, nhiều khi không phải do thực lực mà có, thiếu tính cạnh tranh. Olympic thì quá lớn mà mơ mãi không nổi một tấm HC, xem các đoàn lớn thể hiện mà lại tự hỏi trăm năm nữa liệu VIE có sánh ngang với các cường quốc năm châu hay không. Tất nhiên ASIAD là kết quả hợp lý: số lượng huy chương vừa đủ, không quá dễ mà khá khó, và ít bị trọng tài làm móp méo sai lệch kết quả.

Giải thích 3:
Đây là giải thích cho mọi đại hội thể thao có VIE tham gia. Một là tinh thần chủ nghĩa quốc gia, hai là để giải tỏa ức chế. Tính mình vốn hiếu thắng bẩm sinh, nhưng vì sự nghiệp hòa bình thế giới mà mình tránh tham gia trò chơi hay thi đấu vì thể nào nếu thua tắt mặt tối mũi là lại sinh cay cú ức chế, điều này không tốt. Để giải tỏa sự kiềm nén này, việc coi thể thao và cổ vũ cực đoan là 1 giải pháp. Nhưng trên thực tế coi càng nhiều càng thua lại càng ức chế: chúng rất giống việc bị nghiện rượu vậy.

Cạnh tranh và thi đấu chính là nơi phản ánh quan điểm và tiên nghiệm về đẳng cấp và phong độ

Đẳng cấp và phong độ là cặp khái niệm ám ảnh mình từ 2006 xuất phát từ câu nói của Sir Alex Ferguson: Phong độ là nhất thời, đẳng cấp mới là vĩnh cửu. Đây quả thật là một quan niệm tiêu cực, vì chúng ngăn cản những suy nghĩ tích cực của con người về sự cố gắng, sự lật ngược thế cờ. Nhưng bằng cách nào đấy, chúng… khó có thể phủ nhận. Sau nhiều năm mình đúc kết ra thêm những quan sát sau đây (quan sát, không phải là luận điểm):

- Phong độ là nhất thời, đẳng cấp là bền vững.

- Phong độ phải giữ trong một khoảng thời gian đủ dài để tạo nên đẳng cấp.

- Đẳng cấp có thể xuất phát từ 4 nguyên nhân: phong độ đủ lâu, thứ hai, từ đất nẻ chui lên (bẩm sinh), thứ ba, sự kiện đột biến (ta đột nhiên mạnh hoặc đối thủ đột nhiên yếu bởi 1 lý do không lường trước), thứ tư, từ thuở hồng hoang (hay còn gọi là đi tắt đón đầu, tận dụng lúc người khác còn ngủ say thì ta đã lo thức).

- Trong điều kiện bình thường, việc thay đổi đẳng cấp gần như là không thể, đó là khi ta tiến mà đối thủ cũng tiến. Điều kiện bình thường chính là tại thời điểm hiện đại này, khi thông tin được lan truyền nhanh chóng, và hầu như bất cứ thể chế nào cũng tiếp cận được với công nghệ mới. Đây chính là tình hình đối ngược với thời kỳ hồng hoang, khi mà thông tin không được lan truyền nhanh chóng dẫn đến việc đẳng cấp bị phân hạng từ sớm.

- Tất nhiên giữa các thực thể khác nhau, đẳng cấp ở các lĩnh vực khác nhau là khác nhau. Thường thì không phải ai cũng hoàn hảo.

Và đây là nội dung chính, có lồng ghép một số quan điểm về phong độ và đẳng cấp ở trên

Quan sát 1

VIE có khả năng áp đảo các đoàn ngang hoặc yếu hơn mình, như Nam, Đông Nam Á. Nhưng hoàn toàn sợ hãi trước CHN, KOR, JPN. Tỉ lệ thất bại trước các nước Đông Á gần như là 100%. Có thể là sự tự ti, đồng văn và tương đồng văn hóa nhưng có cái gì tự ti Đông Nam Á khiến ta bị thua ở những phút quyết định, hoặc là thua ngay từ khi nhìn tên nước đối phương.

Quan sát 2

Ta chưa tạo được bí kíp, đó chính là huấn luyện. Những tài năng hiếm hoi được đưa đi nước ngoài tập luyện tốn khá nhiều $, nhưng ta chưa làm một việc song song, đó là nhập khẩu bí kíp (dinh dưỡng, thể lực chẳng hạn). Vậy nên cứ mỗi kỳ đại hội lại lo cử đi tập huấn, còn vận động viên tập trong nước thì, theo báo chí, đồng nghĩa với việc tập cầm chừng và phong độ khi thi đấu tất nhiên cũng không phải cao nhất. Không phải từ kinh nghiệm đời này truyền qua đời kia mà còn là nghiên cứu tỉ mỉ ở mức độ khoa học chính xác nữa.

Quan sát 3

Ta không đủ giàu để tạo được một lợi thế về điều kiện (sức khỏe, tầm vóc, hay hoạt động thể thao phong trào với điều kiện sân bãi cực tốt ngay từ thời tiểu học). Và ta cũng không đủ nghèo hay khó khăn thiếu điều kiện để có tinh thần tối cầu tiến. Và ta cũng không đủ nghiêm khắc hay hy sinh để luyện kiểu gà nòi. Mình rất là ganh tị với thể thao Âu Mỹ vì vận động viên đều là từ sinh viên mà ra. Mình cũng rất ganh tị với thể thao tàu khựa vì nhiều người được đào tạo từ nhỏ khát khao rất lớn. Mình lại càng ganh tị với DPRK hay Cuba cùng “XHCN”, điều kiện thiếu thốn, chả hiểu sao thể thao lại hơn mình. Cái gì giữa giữa dở dở ương ương, nghèo vừa vừa, rất là dở, quả thật là cái bẫy trung bình.

Tất nhiên chưa nói đến cả việc phải ganh tị vì có một số nước khỏe bẩm sinh (châu Phi), hay cả việc giàu quá đi nhập tịch (Tây Á). Ta tất nhiên không đủ giàu và luôn lo giữ tiết hạnh của mình để làm đội tuyển nhất mực thuần chủng (bóng đá nam chẳng hạn).

Quan sát 4

Nhìn chung việc tự mình phát triển, ở nơi mà thể thao thì bao cấp (có khi ăn xén thế nào chả biết), lại thiếu cái quyết tâm về sự tự lực, lại đúng trong thời kỳ hiện đại của sự hòa bình và ổn định (khi mà không có sự hồng hoang - như đã nói: đi tắt đón đầu, hoặc là độc quyền bí kíp, hoặc là có lợi về tình hình xã hội - ta hòa bình trong khi nước khác đang chiến tranh đói kém), để phá vỡ được thế đẳng cấp, là cực khó.

Ta cố gắng phát triển thể thao Olympic, TDDC - điền kinh - bơi lội, nhưng phát triển đến mấy cũng nhiều khả năng chỉ về nhì. Những thế lực lớn đã có lợi thế vì bước tiến đã quá lâu - và lợi thế sẽ sinh lợi thế (tre già măng mọc). Mặc dù ta có HC mới ở các môn này, nhưng không trông đợi về sự đột phá trong thời gian ngắn. Thành tích cá nhân đều có ngưỡng của nó, không phải tập mãi thì thành tích tăng mãi được.

Không may nữa, đó là những thứ ta đã đi tắt đón đầu, võ thuật - cầu mây, lại càng ngày càng kém vì ta đã chuyển hướng đầu tư. Không còn tự hào là cường quốc võ thuật nữa vì giờ đấu với Thái còn thua chổng vó (Taekwondo). Cái chính là ta cũng gửi cả đoàn đi Hàn mà sao vẫn cứ tạch mãi như thế. Nước người ta luôn có 1 môn thế mạnh, ví dụ như THA có sailing - cầu mây - taekwondo, bọn MAS - SIN nhà giàu giỏi squash, bowling và sailing, Tây Á giỏi điền kinh, Đông Á giỏi bơi lội, Trung Á giỏi vật - judo, IRI - TPE giỏi võ. Còn ta thì cứ như mò mẫm mà không tìm được focus, còn focus được thì cũng chả ai thèm chơi (đá cầu, lặn?)

Chính 2 đoạn phía trên giải thích tại sao ta bị khóa trong cái bẫy trung bình - loser - về nhì.

Quan sát 5

Niềm vui khi xem thể thao không chỉ là được xem ta đạt được thành tích. Mà còn là ta có lượng nhân tài nhiều như là rụng mùa thu, tre chưa già mà măng đã mọc. Việc có nhiều nhân tài sẽ làm giảm áp lực thành tích lên 1 2 cá nhân. Nhưng hiện tại thì không. Chỉ có vài gương mặt hy vọng. Tất nhiên chỉ là hy vọng… bạc.

Quan sát 6

Xem thể thao phải có cái phân tích lý do chi tiết. Việc BĐ nữ vào được bán kết không phải là kỳ tích, mà chả qua là vì chia cặp ngu, để VN gặp Thái còn DPRK gặp CHN. Tương tự, việc đoạt huy chương cũng là may mắn, nhiều phần là do bốc thăm trúng nhánh hên (tránh được Đông Á, như đã nói, cứ thấy tên CHN là biết ta sẽ thua, éo hiểu tại sao), rồi sau đó mượn tay người khác để tiêu diệt Đông Á, rồi sau đó ta mới lại tiêu diệt người đã được ta mượn tay. Nếu có đẳng cấp, hà tất phải lo cái vụ bốc thăm, vì ta sẽ không sợ ai hết, nhưng thực tế giờ đây ta lại càng sợ nhiều nước hơn. Sợ cái uy ngay từ tên nước.

Nếu sợ phải thi đấu đối kháng trực tiếp, thì việc phát triển môn đối kháng gián tiếp mới là hợp lý (điền kinh, bơi lội).

Kết

Nhìn chung là mình thích được làm quản lý thể thao, đây được gọi là ước mơ nở muộn. Thích hơn việc ngồi văn phòng và ngồi trước máy tính. Mà chả biết lúc 50 60 có toại nguyện không. Nếu không thì sau này làm phóng viên thể thao hay chủ tịch hội CĐV cũng được. Cơ mà khuyết điểm cố hữu là hiếu thắng và thiếu fair play khi thua, fark myself. Cái này là bẩm sinh cmnl.

Tất nhiên canh me kết quả cả trận đấu để rồi nhận kết quả tuột HCV ở lượt cuối cùng cũng buồn (cử tạ, bắn súng, xe đạp, điền kinh). Thua do ta kém hẳn về đẳng cấp thì không nói làm gì, còn thua do sơ sẩy dễ nảy sinh ức chế trong lòng. Xét thấy từ 2006 đến giờ càng coi chi tiết lại càng thua, không hiểu tại sao. Suy nghĩ này giống hệt hồi 2010 4 năm trước, khi chật vật mãi mới có 1 HCV (lúc này cũng thế). Quả thực coi ASIAD lúc nào cũng hứng lúc đầu, càng về cuối càng tụt hạng bởi vì các đoàn Tây - Nam Á, và THA - MAS - SIN lúc đấy mới tăng vù vù. Coi người ta có huy chương mà mình thất bại thấy cũng GATO.

Lại nghĩ 2 năm sau có Olympic, ta rất khó để sánh ngang cường quốc năm châu ở đó, may mắn rỉa được cái HCĐ, cũng không mong chờ làm gì (2 năm trước cũng tiếc vụ coi Hoàng Xuân Vinh tụt HCĐ phát bắn cuối đấy thôi). 4 năm sau mới lại có ASIAD, lúc đấy đã già, 26, hmm. Cái này người ta gọi là chờ mãi để xem có sự tiến triển nào không. Nhưng vì cái thế trận đẳng cấp đã được định hình, nó khiến ta nản lòng.

30 9 / 2014

VIE thua liểng xiểng. SNSD, nhóm cực hiếm duy trì được đủ thành viên từ thuở thành lập, còn 8 người. Sự kết hợp tuyệt vời của sự ức chế và nỗi buồn hợp tan. Wa today feel so blue. 
Stress không là gì: ức chế mới là điều khủng khiếp.

10 8 / 2014

Thông thường thời gian chuẩn bị cho kỳ du lịch lớn của một năm là 9 tháng; đã là tháng 8, và như lần trước, chờ đợi mùa xuân năm sau là niềm hạnh phúc to lớn.

Bài này giống như sự mở đầu cho một thời kỳ chuẩn bị cầu kỳ mới của sự kiện 2015, hơn là việc đánh dấu kết thúc một hành trình cũ.

Gom góp trong bài không phải là những kinh nghiệm du lịch, mà thay vào đó là những dấu ấn tạo thành kỷ niệm.

image

Hương trà xanh

Hương trà xanh có khắp mọi nơi, có vẻ như người Nhật sử dụng nó thay thế cho nước hoa thường. Xuất hiện ở tàu điện ken kín, hay trong phòng common của một hostel, cả dầu gội và xà phòng, và tất không thể thiếu ở chốn phồn hoa là các plaza building. Kem trà xanh, bánh tráng miệng trà xanh, sốt trà xanh. Quả nhiên mỗi đất nước khi đi đến đều có một mùi hương đặc trưng.

Shibuya Scramble

Ấn tượng không phải là để chụp hình, mà để được trải nghiệm thực. Cố băng qua đủ chậm để biết cái sự ma sát của nhựa đường nơi ấy. Đó không phải là chuyện dễ, vì người ta băng qua rất nhanh sau khi đèn đỏ đếm ngược kết thúc. Quả nhiên Shibuya Scramble là một biểu tượng của Nhật, mà đường băng chéo qua đường là trung tâm. Nếu không có việc tất cả phương tiện phải dừng lại để tất cả người đi bộ qua đường, sẽ không có Scramble nào cả, đó chỉ là một giao lộ bình thường, hoặc một phố đi bộ bình thường.

Chó Hachiko nằm ở một góc không quá khuất cũng không quá hiện, phải mất đôi chút thời gian để tìm. Thực ra sẽ khó có một bức hình đẹp vì nhiều người chen nhau chụp hình, và cũng là nơi để smoker nhả khói, không thoải mái lắm.

Vẻ đẹp hiện lên khi đêm xuống, cảm giác như ta đang đua màn Tokyo trên Asphalt, đèn Neon mỗi cái một màu và nhấp nháy không cùng điệu, và cả những chiếc xe sơn đen bóng rất chất Nhật. Một số người diện Lollipop, nhưng ắt không nhiều bằng Akihabara.

Chúng tạo thành một khu giao lộ ngoạn mục và nhiều màu sắc.

image

Thời trang và trang điểm

Đặc trưng người Nhật là ăn mặc theo mùa. Vào mùa xuân vẫn còn hơi lạnh, trang phục tương ứng khá cầu kỳ. Không đơn thuần áo và quần, mà còn là mũ vành lấp trên khăn lưới, váy quần đa lớp và nhiều phụ kiện đeo lỉnh kỉnh. Nhìn chung những thứ mặc trên người không trơn tuột, mà là một tổ hợp rất nhiều thứ đeo bận.

Người Nhật trang điểm rất đậm. Người ngoại quốc ắt sẽ coi vẻ bình thường lại là những người Kyoto thanh lịch, áo đóng bộ đậm phong thái cố đô, phù hợp với sự chậm chạp và kín đáo. Và tuyệt hơn cả là có những cô, những bà bận Kimono đi dạo ngoài phố trong nắng xuân, sau lưng lấp ló những vườn hoa cắt tỉa cầu kỳ.

Trẻ con rất xinh, mặc đồng phục và hay đội nón màu vàng, thường được đi lại tự do một mình. Đã từng thấy một nhóc kiểu hệt như trên TV, người bé tí đeo ba lô to quá khổ, dáng đi nhanh và lom khom giữa ga tàu nghẹt người mà không chút gì lo lắng. Trẻ em thường được trường tổ chức tham quan học hỏi thiên nhiên, như chuyến đi lên Kinkakuji của hàng chục trường chẳng hạn; hoặc thường được bố mẹ đưa dã ngoại leo núi, tất không chút gì là yếu đuối đến độ khóc nhè bù lu bù loa cả.

image

Xe đạp, xe bus và xe điện

Có dịp được trải nghiệm những chuyến tàu điện ngầm, tàu hỏa nội thành, tàu shinkansen chật kín là một điều tuyệt vời. Hệ thống đường sắt chằng chịt khiến ta có cảm tưởng giữa các vùng xa cách với nhau cũng chỉ bước một cánh cửa nhà.

Ga metro (thực ra bất kỳ loại tàu nào cũng đấu vào, tàu hỏa công và tư…) ở nơi cũ kỹ như Tokyo là một sự già cỗi khổ sở, ẩm thấp và tối tăm sâu trong lòng đất, có trạm mặc dù là interchange nhưng để đổi route phải bộ cả trăm mét. Đó chính là ga trung tâm Otemachi. Các ga ở Kyoto và Osaka có khá khẩm hơn, nhưng cái vụ đi dưới lòng đất một khoảng xa là bình thường, như hồi đi tới ga Osaka để lên chuyến Nankai về sân bay Kansai: thực ra ga Osaka (Nanba) là một tổ hợp của các ga JR Nanba, Nanba và Osakananba, chuyển tuyến không phải là chuyện đơn giản.

Ghế tàu điện thường được bọc da và hoặc thảm, trông bẩn bẩn nhưng đỡ cứng quèo hơn ở Sing. Quảng cáo lòe loẹt treo đầy tay nắm, và hiện tượng phổ biến thế giới cũng không bị loại trừ ở Nhật, đó là nhiều người cắm cúi vào smartphone.

Tàu hỏa có những ghế xoay vào nhau tạo thành vòng đủ một gia đình có thể uống trà ngắm cảnh trong chuyến dã ngoại. Với những vùng không có metro thì đã có tàu hỏa nội thành (tất nhiên thành phố lớn có cả 2). Hakone, tỉnh Kanagawa vốn là một vùng núi, nhưng họ đã kết nối những điểm du lịch bằng tuyến Odakyu kết hợp tàu hỏa, cable car và cáp treo; chính sự kết nối giúp cho khách du lịch cảm thấy chuyến đi của mình xuyên suốt, dễ dàng, ít cản trở và kết quả là muốn trở lại lần nữa.

Đây là câu chuyện có thật, có những ga tàu phải chia khu đứng chờ toa dành cho nam riêng và nữ riêng, hóa ra chuyện xàm xỡ cũng không phải là chuyện báo chí đặt ra.

Shinkansen là một trải nghiệm hoàn toàn khác, ga shinkansen hiện đại thông thoáng, không kém sân bay. Chúng di chuyển cực nhanh và êm, rất khó cảm thấy những rung lắc hay tiếng động ngoại lai nào. Đi shinkansen đủ lâu là được băng qua vùng ngoại thành với những cánh đồng không được trù phú cho lắm, xa chân trời có núi hữu tình, chính màu xanh trù phú của vùng ôn đới mới làm cho bức tranh có điểm nhấn.

Kết cục lại cũng chỉ là nỗi niềm của người thích đúng giờ: đó là sự hoan nghênh mãnh liệt đến hệ thống tàu ray chính xác từng giây của họ và những nhân viên tàu hỏa cần mẫn lặp lại một công việc của bao ngày: đó là loa phóng thanh mỗi ga xuống, ga lên và hướng dẫn khách, họ không có chút gắt gỏng - dù trong trường hợp có bao hành khách đến hỏi hay phải làm ở chốn hẻo lánh không bóng người.

image

=====

Kyoto có hệ thống metro đơn giản gồm cột đứng Karasuma Line và cột ngang Tozai Line. Chuyện đi lại ở Kyoto là một chuyện hết sức dễ dàng chẳng cần tàu điện làm chi, vì cả thành phố là một bàn cờ. Thế vào là hệ thống bus. Thậm chí việc nhét mình giữa chuyến bus siêu kẹt cứng giữa đám học sinh Nhật đi xuyên thành phố là một trải nghiệm tuyệt hảo. Tất thảy dù cảm thấy chật chội nhưng đều trật tự và chuyện “Xé vé” hay “Ghé trạm” là chuyện trong mơ. Công việc của người tài xế là lái xe chầm chậm làm trái tim người lữ hành rung động giữa phố cổ Kyoto, nói tên trạm sắp đến để hành khách không lỡ tuyến, và Arigatou từng người, từng người một.

image

=====

Chuyện người cong đít lên chạy xe đạp trên con đường rộng và trải đầy nắng xuân khá điển hình ở Kyoto. Có nhiều khu gửi, thuê xe đạp cho người dân và cho lữ khách. Những nữ sinh váy thủy thủ, hay cả mấy tay thanh niên đại học cũng đều đạp xe. Họ không cảm thấy chậm chạp, phiền hay xấu hổ, ngược lại có khi xe đạp lại là phương tiện thượng hạng nơi đây.

image

=====

Đó cả là một sự kỷ luật và cẩn thận trên cả mức tuyệt vời.

Asakusa tinh khôi

Chuyến đi Asakusa là chuyến đi vớt vào ngày cuối cùng ở Tokyo, nhưng đó lại là trái tim của toàn bộ những ngày ở Nhật. Một sáng sớm có phần mây mù, nhưng trước vẻ đẹp to lớn của ngôi đền, con người như bừng tỉnh sau đêm dài. Ồ không, sự thực đó là trái tim ngơ ngác của IU trong Last Fantasy khi dạo bộ dọc con phố Nakamise bỗng được gợi lại trong trí nhớ, tạo nên sự cộng hưởng cảm xúc khó cưỡng. Nếu không có chuyện xem MV xưa lắc 2012 đó chắc cũng không cảm được Nakamise, đó âu cũng chỉ là con phố hàng lưu niệm đầy đèn lồng có thể tìm được ở nơi khác.

Hầu như tất thảy vẻ đẹp trong chuyến đi Nhật là ở những ngày nắng đẹp lung linh, nhưng ngày ở Asakusa mịt mù mới là ngày đáng nhớ nhất. Nếu chi người ta có thể tạo ra máy lưu hương ở phía tiền sảnh Sensou-ji hay tiếng lanh canh của mấy quẻ xóc kiểu Nhật cạnh đó. Trong cái ngày lành lạnh, được mua que mực nướng có tẩm mù tạt cay xè trước đền nghi ngút khói thực là hợp lý, nhưng ta cũng chẳng thế nhớ lại cái vị đó được.

Ta đi tìm từng vân gỗ của đôi kèo đôi cột, ta ngắm nghía tỉ mỉ chiếc đèn lồng quá khổ ở Kaminarimon, nhưng ta vẫn chưa biết đến khi nào mới lưu đủ vào trong trải nghiệm của mình ở Asakusa, chúng quá to để tâm trí hay máy ảnh chứa đủ.

image

Cây ôn đới

Xưa nay vẫn quan niệm cây ôn đới là đẹp hơn cả. Chúng thành hình hài rõ nét (có định hình), hơn hẳn cây nhiệt đới sum sê nhưng tua tủa. Vào mùa xuân lại càng đẹp, và qua tay các nghệ nhân cẩn thận tỉ mẩn của Nhật lại càng đẹp thêm vài lần. Đặc biệt là khi ở Hakone, nơi nắng xuân phủ một lớp chiều tà nhẹ lên các tàn cây, lúc lên hình không cần phải 360 cho bức ảnh. Chuyến đi vốn không phải là để check in càng nhiều càng tốt, mà chính là tỏ đúng phong thái của Nhật: trầm trồ lặng ngắm và thưởng thức thời tiết hàng tiếng đồng hồ. Vốn dĩ trên đời không phải cái gì cũng mất hoàn toàn và được hoàn toàn. Nhật vốn được quảng cáo là nghèo tài nguyên và nhiều thiên tai, nhưng kỳ thực món quà thời tiết và phong cảnh đã đủ làm phấn chấn tinh thần hẳn lên (“góp phần tăng năng suất xây dựng quốc gia”).

Phố dốc dọc Hakone có những ngôi nhà xinh xắn, sau lưng dựa núi, và phía trước hiên là hàng cây bụi tỉa tót tỉ mẩn, chúng kết hợp với nhau một cách hài hòa, đến độ mỗi góc phố đều có thể là một nơi đáng để chụp hình. Kinh nghiệm rằng hãy đến một nơi hội đủ cả xanh nước, xanh núi và xanh trời để chụp hình trong ngày nắng ấm, bạn sẽ thấy việc nhìn sự vật qua màn hình máy ảnh quả là phí phạm thay vì tận hưởng chúng bằng mắt thường.

image

Đâu đó điển hình

Mãi đến tận Osaka mới thấy những pa-nô to lòe loẹt và rực rỡ có gắn mấy phù điêu con bạch tuộc của món Takoyaki huyền thoại. Hay vài thanh niên yazuka đầu tóc hippi loanh quanh. Khi đến Osaka trời đã hửng nắng rất hợp với khung cảnh nhộn nhịp của phố Dotonbori, bạn có thể làm vài que takoyaki cùng với ly Asahi để tự làm nóng mình, sau đấy dạo quanh và thưởng thức tiếng ồn từ những tòa nhà Pachinko to đùng đầy người chơi chả bao giờ ngừng.

image

Các tiệm nhà sách hay tiệm báo nhỏ ở các nhà ga đều luôn có góc 18+, tuy nhiên chỉ có ít nơi xé bao plastic của mấy tờ tạp chí. Đối với trẻ con thì không quá khó để tìm, vì khu đó không nằm khuất mà thường để ngay ngoài. Ngay như ở hotel cũng có góc magazine mà có thể mở ra đọc chẳng phải lo ai dòm ngó cả.

Cầu tiêu có hệ thống rửa tự động và khử trùng, làm ấm mặt bồn cầu là một thứ rất đặc trưng. Nhật ở sạch và chu đáo, tỉ mỉ, cẩn thận. Họ trang bị chu đáo nhiều thứ xài một lần như dao cạo râu và bàn chải.

Chuyện vệ sinh đi kèm một thứ bựa đó là nhà tắm công cộng. Đó là luật thành văn treo trước cửa, người vô tắm phải khỏa thân mà không đeo bất cứ áo quần trên người nào cả. Họ thong thả thường ngoạn dòng nước nóng thay vì xía mắt vào nhau lo chuyện bao đồng.

Máy xu là một thứ rất phổ biến. Lại nhớ hệ thống tiền xu vô cùng rối rắm, từ bé tí là 1Y cho đến xu lớn nhất là 500Y, nên ví thường rất lỉnh kỉnh, tuy nhiên hầu như mọi phố đều có máy bán tự động, cho mì, nước và báo chí.

Đồ ăn hay có vị đắng của rong tảo, chủ yếu là đẹp ở bên ngoài. Thường thì, mỗi đồ ăn đều có một mô hình trưng bày ở ngoài trông giống hệt. Tuy vậy các loại dessert của Nhật rất ngon, ngọt thanh nhẹ và sử dụng các giống berry ôn đới, tất nhiên không thể thiếu món ăn có bột trà xanh trộn vào nếu muốn. Nhà hàng luôn có chỗ cho dân FA ngồi, đó là ngay quanh đầu bếp, rất đã. Không thiếu cả ổ cắm công cộng nữa.

Ta lại nhớ vụ hamburger nhét avocado vào bên trong, và thức uống lại không phải coca mà là cocktail berry, lành hơn McDonald thông thường nhiều. Mà lại nhớ họ không có chilli sauce khi làm tạm một cuộc ở McDonald ngay cạnh Kyoto Imperial Palace, khá là awkward.

Arigatou Gozaimasu, Irasshaimase, Itadakimasu, Sumimasen, Gomenasai và Kirei/Kawaii Desune.

Cái kết chính là đây. Họ không cảm thấy mỏi miệng để lặp lại một câu quen thuộc mỗi khi có khách ra khách vào. Họ biểu cảm bằng mặt và bằng giọng nói chim hót khi trầm trồ mọi thứ. Chúng làm cho cuộc sống hàng ngày bớt cứng đờ. Tất nhiên những khuôn tàu xám xịt vẫn có những công chức bận đồ thẳng thắn, hay sáng chủ nhật vẫn có nhà kinh doanh ngồi lặng một góc ở tiệm cafe sáng khu Shijo Karasuma của Kyoto, nhưng họ ở một dịp dã ngoại sẽ là một người khác. Nhìn chung không có sự tức giận vô cớ qua lại, mà là lịch sự, tôn trọng nhau và tôn trọng cả sự vật xung quanh.

image

Ở dòng sông Katsura có vài bà người đang vẽ tranh, vài cặp đôi dắt nhau dọc ghềnh đá, và một cụ già đang chìa tay với bồ câu, sau họ có lữ khách coi việc họ đang làm mới là điểm quan sát trong chuyến du hành của mình.

image

Và dự án lớn của năm 2015 lại chuẩn bị bắt đầu, woho.

28 7 / 2014

* Thang chấm mức độ controversial: 10. Hoàn toàn không khuyến cáo đọc.

I mean, The New Constitution, 2014.

Constitution là một khái niệm không bao giờ được sử dụng trong hội thoại bình thường hàng ngày. Đó chính là một giao ước cá nhân.

2008 Constitution là một văn bản đã rất cũ, nơi đó tích tụ những đường lối từ thuở học hành 2008 đến tận 2013. Nó bao gồm 112 điều chia làm 14 chương, tập trung chủ yếu trong chính sách học tập, ngoại giao và văn hóa.

Vì thời thế đổi thay, những điều cũ đã không còn thể áp dụng trong thời kỳ mới, 2014 Constitution ra đời để làm nền móng cho những gì của tương lai, nó giống như chuyện xây mới hoàn toàn một căn nhà.

2014 Constitution bao gồm 129 điều chia làm 13 chương, trông có vẻ chặt chẽ hơn, loại bỏ nhiều tàn tích từ thời trẻ trâu, tuy nhiên vẫn giữ lại một vài phần dưới danh nghĩa “khái niệm lịch sử”.

What’s new in this version:

- Thống nhất cách sử dụng từ “thể chế”.

- Về màu sắc truyền thống và vật biểu tượng.

- Bỏ toàn bộ phần đường lối học tập.

- “Chủ nghĩa Tổng lực” giờ chỉ còn là một khái niệm lịch sử. Trong thực tế, nền tảng tư tưởng mới chính là “Chủ nghĩa Trung dung”, xuất hiện trong mọi thứ: quan điểm chính trị, quan điểm tôn giáo, quan điểm đạo đức và lối sống, sở thích và tiêu khiển.

- Chính thức xác định quan điểm trung lập về chính trị (điều 13).

- Chính thức xác định quan điểm trung lập - bất khả tri về tôn giáo thay vì tuyệt đối vô thần (điều 14)

- Xác định hệ thống giá trị phẩm chất: Tự do (điều 44), Trung thành - Tín (điều 40), Uyển chuyển - Trọng kết quả (điều 35, 45, 47), Ổn định (điều 36), Kỷ luật và Chính xác (điều 42, 45), Cầu toàn - Trọng hình thức (điều 48, 49).

- Chính thức đề cập quan điểm về phong độ và đẳng cấp, một quan điểm cốt lõi (điều 55).

- Ưu thế kinh tế và Vượt trội công nghệ là chính sách cốt lõi (điều 53).

- Gia đình là quan hệ xã hội cốt lõi (điều 93).

- Chính thức đề cập quan điểm về hôn nhân, tình yêu và tình dục (điều 94).

- Mô tả chỉ tiết hơn về “Âm nhạc quy ước”, “Ẩm thực quy ước” (điều 103, 105).

- Chính thức đưa vào các khái niệm mới ra đời từ năm 2012: “Thời tiết quy ước” và “Nét xinh quy ước” (điều 111, 112)

- Xóa bỏ các rào cản ngân sách trong giải trí, mở đường cho thời đại hội nhập và cập nhật liên tục.

The 2014, http://goo.gl/3dCNm2

The Old 2008, http://goo.gl/AOMfdx

02 6 / 2014

Album mới của Sweet Sorrow. Lần đầu nghe Sweet Sorrow vào đầu 2012, và bây giờ vẫn thích giai điệu hài hòa & đa dạng trong những bài R&B của nhóm.

01 6 / 2014

"Yeoninin deut yeonin anin yeonin gateun neo
Naman bol deut aemaehage nal daehaneun neo”

1:16 - 1:26, Some bởi SoYou ft JunggiGo

27 5 / 2014

- Tính xem thử lên Skydeck của Bitexco giá bao nhiêu, nhưng sự thực là: quy ra tiền VNĐ thấy 200000 xót ruột vl. Số to nên gây ảo giác. Mặc dù nó bằng với giá ~ 10 SGD, (bằng với Tokyo Tower). Ra nhà sách, 1 cuốn Nhã Nam nhìn 100000 cũng tính coi có nên mua về không, và thường là không.
- Trong lịch sử dài hơi, mình chưa bao giờ có dịp đi Đầm Sen hay Suối Tiên cả, và cả Jurong Bird Park - Night Safari - Universal Studios. Và khả năng rất cao là trong tương lai xa hay gần vẫn là những dự định bị gán mác ưu tiên thấp.

25 5 / 2014

The fourth girl participant really reminds me of something, that kind of conventional loveliness.

18 5 / 2014

- A không (ấn nút?) like B, và B sẽ không like A, đây là một hiện tượng hết sức bình thường (và hợp lý), không có cớ nào gây xoắn.

- Nhìn chung người ta không ghét các thực thể giàu mạnh, mà là vừa giàu mạnh vừa tham lam.

- Ta cũng không biết khi nào có một thoả thuận hoà bình có lợi cho cả hàng chục bên, trừ khi có đột biến, đó là một bên đứt dây thần kinh ích kỷ để xuống thang. Con người ta vốn tham sân si.

- Nhiều hiện tượng và sự kiện chỉ xảy ra khi có đột biến hoặc từ thuở hồng hoang (không có ai để ý), còn trạng thái ổn định hầu như chỉ gây ra deadlock.

16 5 / 2014

"Sseulsseulhadeon geu golmogeul dangsineun gieokhasimnikka
Jigeumdo nan gieokhamnida."

0:15 - 0:27, My Old Story by IU

30 4 / 2014

image

"1/7/1998 - 30/4/2014, 13 Computing Drive"

Bước chân cuối cùng. Mọi thứ được lên lịch và tụ hội vào ngay sau khoảnh khắc cuối cùng của 16 năm đi học. Có thể chính từ “lớp 16” đã là controversial: một số không thích thú việc gọi đại học là lớp, vì chỉ có duy nhất 12 năm là thiêng liêng đúng nghĩa; một số phải học quá hơn 16 năm; một số lại coi 4 năm ĐH là shit không đáng nhớ vì phải lặn lội dặm trường quá sớm. Nhưng không hề hấn gì lắm, vì cuối cùng thì ai cũng phải đi đến cái ngày học cuối cùng thôi, nên đây là cái lý nhỏ để đặt cho entry cái tên “Lớp cuối”.

Với sự trân trọng nhất, bài cuối cùng sẽ được cẩn thận cân đo đong đếm từng chữ một, như nguyên tắc từ thuở sơ khai Tumblr. Và bằng sự vội vàng của bước chân cuối, những gì của lớp 16 (về cơ bản chả có gì) sẽ đi qua thật nhanh để đến phần kết.

Lớp 16 bắt đầu từ những buổi hè ở Lavender, nơi có thể cảm nhận cái gì đó không-thành-phố lắm, nhà HDB đã đủ chen kín. Được tán gẫu Skype với mấy đứa intern cùng là 1 thứ gì đó rất hay ho, vì sẽ du nhập được cách nói chuyện nam tàu của tụi Sing, và lâu lâu độp 1 quả gây cười rất thâm.

Và trận haze lịch sử, áo nám khói nướng, cảm giác vừa tuyệt vời vừa khổ sổ. Tất nhiên tuyệt vời vì những kỷ lục bị phá đổ giữa thời bình, người người náo loạn và hyping mọi chuyện. Khổ sở tí, tất nhiên, phải ru rú trong phòng, ra bếp là mắt cay xè, và bầu trời ráng mỡ gà đờ đẫn.

Nhìn chung là vốn văn hoá được tích luỹ thêm chút. Thêm một tuần đi học ELITe+ cũng giúp nhiều cho sau này. Tuy nhiên, 12 tuần lại dài đằng đẵng. Có bao nhiêu thứ có thể biết, nhưng nó vẫn nhạt đấy thôi. Ồ quả đúng cho tới tận cuối năm 2013 thì quá ít sự kiện thật, nên ngẫm lại thấy thật là kỳ công khi đã vượt qua được chừng đó thời gian.

Một học kỳ 1 rảnh rỗi, nhưng học kỳ 2 thì nhọc nhằn. Bận rộn cân việc project và cả office work nữa. Như bao lần, chỉ quý nhất thời gian 1 tháng 12 ở VN. Cả năm HCMC chỉ có 1 tháng là “lạnh”, nơi có trời xanh thật xanh - không một gợn mây - và toả nắng lạnh. Có cảm giác cả năm chỉ chờ đến khoảng thời gian này để nạp lại năng lượng đã mất. Có thể ở nơi nào đấy giới trẻ nô đùa trong đêm Noel, nhưng với ta, nguyên 1 khoảng Noel, dù FA hay không, đều là dịp quý giá không thể bỏ lỡ để tận hưởng. Tại sao lại phải băn khoăn và tham lam quá mức?

Không kể đến 1 thú nữa là mỗi năm sẽ xem 1 bộ phim series dài. Nhự quả The Heirs của năm nay vậy. Đó cũng chỉ là bị cuốn theo phong trào mà thôi. Cũng không thể biết được tại sao có 1 thứ gì đó bỗng dưng nổi lên (như The Heirs, và, Flappy Birds, 2048): kể từ ngày FB tràn ngập tầm 2009, đã chứng kiến quá nhiều trào lưu rồi đấy.

Project xuyên suốt của cả năm là FYP và môn Media Project. Tuy cả năm có cảm giác khổ sở lắm, bứt rứt khi tiến độ cứ chậm chạp, nhưng rồi đến khi present xong mới thấy cái sự yolo là thế nào. Không gì bằng đứa con của mình được người ta khen ngợi. Thành quả được bù đắp là hạnh phúc. Cái việc bận rộn quá mức, tuy dễ gây áp lực, nhưng sau này sẽ biết được đâu là giới hạn của mình, và cũng được một tí kinh nghiệm vào tay.

Có lẽ có cảm giác sâu sắc nhất là học kỳ 1 học ở UTown và được tận hưởng cái không khí elitist thượng hạng, được cafe đọc sách văn hóa, được ngồi hóng và meeting giữa khu ERC tráng lệ, hay phóng tầm nhìn ra giữa UTown Green. Con đường khá xa, nên nếu không phải việc có môn học nào đó thì thường sẽ mình không take một chuyến D lên UTown. Những chuyến bus D luôn luôn kẹt người và khá là khó chịu.

=======================================

Đã đến lúc cho thứ tường thuật kết thúc. Đã quá mong chờ lúc này để viết vài (nhiều) dòng kết.

Còn nhớ 2010 sau khi qua học ĐH có 1 biên bản khá dài như một lời giao ước (chính thức là, đường lối của 4 năm ĐH), cảm giác rất giống bây giờ. Đại loại đã ghi: sau từng đấy năm thăng trầm, cảm giác của toàn thể chế là vô cùng hồ hởi phấn khích vì con đường kiên định đã đưa tới một hiện tại (không phải ngày mai) “thắng lợi”. Blah blah.

Lần này sẽ không phải thế, xét về tầm quan trọng, kết thúc ĐH (the end of academic years) có một vị trí cao hơn nhiều so với kết thúc thời học sinh, nhưng lần này là cái kết dưới một ánh mắt bình thường và với những hy vọng bình thường.

1/ 4 năm đại học

Quá là nhanh, từ thuở bước vào còn lớ ngớ, ăn mặc thì xuềnh xoàng, lại hay ngủ gật trong nhiều tiết học với ánh đèn mờ và máy lạnh hết cỡ. Có lẽ 2 thứ bị thiếu đó là đi SEP hay tham gia một đội thể thao (thi đấu). Đời sống sinh viên đúng nghĩa, như vẫn được quảng cáo, là cheering ở UTown, ném frisbee ở giữa UTown Green và chơi 1 trận floorball ở MPSH, gảy 1 bài guitar giữa UHC với hàng ngàn khán giả. Đa màu sắc. Thật tiếc là chưa utilize được hết 100% công suất rất nhiều thứ miễn phí trong vòng 4 năm này.

Một số thứ mình cũng chưa trải nghiệm được: nằm dài nằm dề giữa reading room để đọc 1 cuốn sách to đùng mùa exam, phải sử dụng redbull để chống cự cơn buồn ngủ; cắm đêm ở cenlib và lục tung cái kho sách ở tầng 3 và ngấu nghiến ngay dưới thảm. Quả đúng là so với 1 đứa kỹ sư phải học hàng tá công thức hay 1 đứa xã hội phải highlight hàng loạt cuốn sách mang từ thư viện, thì ngành này đúng-là-nhẹ-thật.

Nhìn chung cũng có nhiều đứa hay than FA này nọ, và nhìn chung là mình không lấy việc FA mà đi gato với mấy đứa hay có cặp có đôi làm gì. Chủ yếu là hơi jealous với mấy cặp tàu, trai cao ráo và gái rất xinh. Đây không biết là lần thứ mấy mình nhắc lại chuyện gái tàu rất xinh nữa. Đó là kiểu xinh xắn như trà sữa, đeo kính tiểu thư & trí thức, và không cần trang điểm.

Đã có nhiều trào lưu trong suốt 4 năm này, khi mà di động phát triển, nhưng mà nhiều quá thành nhàm. Tự sướng tràn ngập feeds. Thường thì mấy đứa tự tin là mình xinh mới làm trò này, để ý thấy mấy người chả-có-gì-nổi-bật họ cũng chả có nổi cái hình. Rồi sự kiện gì cũng nhao nhao lên. Ngày xưa nóng 39 độ còn chưa nói gì nhưng thời này chỉ cần vài cái feeds là mình đánh hơi được có gì đang xảy ra rồi.

Có vẻ đúng như dự đoán, mình không phải là người của nghiên cứu. Mặc dù thi có thể score thế này thế nọ, nhưng khi đọc lec toàn đọc lướt và tự assumption, nên gần như bệ đỡ bị rỗng, dễ hổng và sau này thì quên hết. So với dân chính thống research, thì chả là gì, họ thông minh và chuyên cần. So với dân văn thể mỹ cũng chả là gì, họ năng động và có năng lượng rất dồi dào. Đó chả qua là sự may mắn của sự trung dung và rình rập cơ hội. Vậy mà nhiều người vẫn tưởng mình bác học và nên học tiếp lên tiến sĩ giáo sư nữa chứ, hờ hờ. Nếu mà đúng nghĩa, mọi người có thể coi mình là kẻ thù của nền tảng học thuật đúng nghĩa, thay vào đó là thứ học chộp giật và chả-để-làm-gì-cả.

Nếu xét về tính đóng góp cho xã hội, thì ngành này thua xa so với những kỹ sư ngày đêm chế tạo máy móc giải phóng sức lao động, những nhà bác học tạo nên những bước chân đột phá cho loài người và thua xa những bác sĩ phải học những quyển sách dày cộp - luôn trực thâu đêm đối mặt với bệnh tật. Nhận lương bằng 1 thứ công việc “dịch vụ” nhẹ nhàng có phải là tội lỗi quá không?

Nhưng mà, giả sử có dịp được học lại, chắc là mình thích học về khoa học xã hội hơn, như trở thành 1 nhà sử học, 1 nhà địa lý học, 1 nhà ngôn ngữ học, 1 nhà khảo cổ học chẳng hạn. Hay điên rồ gấp 10 lần, là trở thành 1 nhà quản lý thể thao và nắm quyền VFF, ha-ha-ha (phá lên cười).

2/ Và cho cả 16 năm

Từ những ngày còn bé ngây thơ và không suy tính gì của những ngày lớp 3, lớp 4, những trận đá cầu sôi nổi cấp 2, và những ngày lang thang NowZone cấp 3, đó đều là 1 phần trong chuỗi hạt châu đa màu sắc. May mắn vì được biết nhiều thứ thời cổ đại - được già trước tuổi, được nghe các bản MTV 98 - 99. May mắn vì được đi cùng 1 đội bóng ưa thích từ thuở bé tí (RM - TBN). Vì được xếp phượng những tháng tư đỏ lửa. Vì được trải qua mấy lần đơn phương (từ hồi lớp 1). Vì được gắn bó dài lâu với đám cấp 3. Vì sau này cảm được vẻ đẹp của tháng 12 quý và hiếm.

16 năm, có những năm đặc biệt hơn cả: Lớp 1 cổ đại và tinh hoa, Lớp 2 lần đầu nhất lớp, Lớp 4 khi mà học thi HSG, xem World Cup và coi Tân dòng sông ly biệt, Lớp 9 với quá nhiều thứ đặc biệt, Lớp 12 nhiều pha win bất ngờ.

Hơi tiếc lần lớp 5 thi HSG kém Văn, do môn Văn chết tiệt mà sau này toàn bộ đường lối đã bị chệch hướng, không còn đủ sức để chuyên thuần con đường khoa học. Như thế này, sau này mà con cháu có thích thú việc học ở Ivy League, thì phải đầu tư rất mạnh từ thuở tiểu học cơ, để về sau mới thấy được sức mạnh imbalance là thế nào.

Tiếc nuối lớn nhất chính là tham dự chính chuyên một môn thể thao hay âm nhạc. Nhìn chung là mình ngưỡng mộ mấy đứa văn thể mỹ giỏi (thich-thể-hiện) hơn là mấy người cắm đầu vào học và phát ngôn bác học. Đây là một điều quá tiếc, vì khả năng văn thể mỹ chỉ có thể mài dũa vào lúc bé, lớn lên không còn đủ thời gian cho 1 sự chuyên tâm nhất định. Văn thể mỹ có rất nhiều cái lợi, nhất là làm cho cuộc sống thêm đa màu sắc - khi buồn có thể tự làm mình vui. (chưa kể đến mấy người múa đàn lại dễ cua gái hơn - lời tác giả).

Và mình cũng không biết là đã trải qua cảm giác tháng lương bao giờ chưa. Nhiều khi HB nó cứ nạp vào mà quên mất là mình đã từng đi làm vào 1 ngày nào đó và được tháng lương đầu tiên rồi. Cái việc chuyển đổi từ học qua làm nó không rụp 1 lần, mà cứ như chuyển màu gradient vậy, đến khi chuyển qua rồi thì bỗng không nhận ra là có những thứ người ta trân trọng mà mình không nhớ là mình đã từng trải qua.

Còn nhận ra việc nhiều người đi học mà đã có cặp đôi này nọ, như từ hồi cấp 3 chẳng hạn (thậm chí từ lớp 1), thì đến lúc này cũng không còn được quan tâm nhiều. Như đã viết trong 1 lần quái quỷ nào đó, FA có nhiều cái lợi, 1 là giàu, 2 là có thể bình phẩm tự do mà không bị ai quản lý. Trên thực tế, de facto, I’m still a love virgin.

Anyway, trầm nhất vẫn là chuyện nhà. Xin chuyển qua “Lớp 14” để nghiên cứu lại biến động lịch sử này.

3/ Và cho tương lai

Nó gói gọn trong 3 từ: trung dung - uyển chuyển - bền vững.

Tự nhận thấy không có sở trường đặc biệt nào, nên luôn phải dựa vào tinh thần trung dung làm gốc để phát triển. Thái độ với mọi việc cần khách quan, đúng mực, không quá cực đoan cũng không hời hợt.

Nhưng mà nếu có xung đột nào đấy, mình sẽ là phe thứ ba, tất nhiên chỉ trong trường hợp đúng sai không rõ ràng, hoặc cả 2 bên cùng có cái lý của mình.

Uyển chuyển tức là không gò bó bao giờ. Đôi khi vô kỷ luật và rất tôn trọng tự do.

Bền vững và ổn định, cũng như trung dung, mọi tình trạng luôn được duy trì ở mức giữa và không bị extreme. Nói đơn giản, không nợ ai và cũng không để ai phải nợ mình, vì nợ nhau rất phiền. Thế giới có sập thì ta vẫn vững-cmn-bền. Bền vững cũng là phúc, vì đồng nghĩa sẽ tránh các vấn đề tiền - trung - hậu vận, và không bị ảnh hưởng bởi các hiện tượng siêu hình.

Về cơ bản nền kinh tế hiện tại vẫn còn ở mức chưa vững bền: giống câu chuyện nếu thoát kiếp FA thì kinh tế sẽ bị sập đổ hoàn toàn vậy.

Công bằng mà nói, nếu cứ đua hoài thì không thể nào đua kịp những người có máu kinh doanh (máu lanh đó, hiểu chưa) trong người, nên không thể áp dụng công thức: làm lãnh đạo - kiếm nhiều $ - be renowned cho chính mình được. Phải biết mình biết ta, tránh rơi vào cuộc đua tranh không hồi kết là một nhiệm vụ vô cùng quan trọng.

Nhưng nếu nhìn ở tầm vi mô, đơn giản chỉ là hằng tháng gửi tiền về nhà + mỗi năm mua 1 cái máy super unique + mỗi năm đi ít nhất 1 nước super unique, và rủ bạn bè chơi những trò chơi tập thể -).

Nói ở tầm tương lai rất xa, hãy đi làm việc mình thích & ước mơ hơn là mỗi ngày lặp đi lặp lại một thứ an toàn (chủ tịch hội CĐV VN?).

Tạm biệt thời kỳ núp bóng học sinh, you will be missed. Dù sao thì, “đi làm sucks lah”.

Hay là kết bằng một câu kinh điển, “Chẳng bao giờ được bé lại đâu”.

22 4 / 2014

Nhân dịp viết về cái năm ra đời Tumblr notes này - 2012, ta vừa làm xong 1 việc không nhỏ lắm, đó là regroup lại friend list FB thành hệ thống 5 dấu sao, 5* đến 1* từ mức thân đến rất sơ. Tumblr là nơi bình yên tự do và tự kỷ, còn FB là chốn xô bồ. Nhìn chung cũng để limit lại privacy khi post. Hệ thống cũ từ hồi 2009 đã dần không hiệu quả, khi cái list general đã trở nên quá to. Với lại có một số thành phần cứ post 1 phát chắc động chạm tinh thần gato hay nghiêm túc nào đó lại unfriend mình, khá là mệt. Nhìn chung từ mức 3* trở lên một khi bị unfriend là mình block cấm vận suốt đời luôn. Khá thất vọng với 1 số bạn từ thời xưa cũ, chả hiểu có bẻ tay 7 lần trước khi nhấn nút không, nhưng nhìn chung thời kỳ hiện đại này cứ bị phát hiện nhấn unfriend là coi như duyên đã đứt, hờ hờ.

Từng bước chân đi đến những ngày học và thi cuối cùng. Tận dụng những ngày cuối để níu kéo nhiều thứ có thể sẽ không còn gặp lại về sau này: đứng ở sau bệt B2 sau PGPR Auditorium để nhìn ra đèn sân bóng rổ. Hay đi một vòng bus A quanh trường. Hay tới cầu YIH – MPSH nhìn xuống khúc uốn The Ridge. Hay ra canteen khẽ ngắm dân chai nờ. Quá nhiều feels. Thực ra 4 năm không khí hay khung cảnh cũng không thay đổi nhiều, nên nghĩ lại thấy thời gian trôi quá nhanh.

Hè năm 2 và năm 3 vốn ở lại để intern. Cái cảm giác thi xong, người người nườm nượp ra về để lại nguyên lầu trống vắng khá kỳ lạ, kết hợp của sự ì ạch và đơn côi - một mình một lầu, nên tất phải như thế. Thi xong thích nhất là dọn phòng bay về nhà, nhưng lần này lại là dọn phòng để qua một nơi mới, vì R5 có thông báo sửa chữa.

Dù sao thì, nhân những ngày cuối cùng được gắn bó - giao kết hợp với căn phòng tầng 3 R6 có góc bàn tam giác này, việc chuyển phòng tới đây 2 năm trước quả là cái duyên rất lớn, không ngờ có thể ở lâu trong 1 căn phòng đến thế. Tất nhiên cũng là vì 2 năm intern nên không phải chuyển phòng buổi hè nào nữa.

Điều gì tốt, thứ nhất là không quá xa cũng không quá gần khu giữa. Không ồn ào nhưng luôn gần tiện những nơi cần đến. Không nóng như nơi tuốt cao nhưng không bí bức như hồi tầng lầu B. Khi mưa không phải chịu mưa tạt thẳng vào cửa sổ. Và khi kê giường lại thì chỗ giữa rộng rãi không tưởng, nơi có thể hít đất hồi năm 3 hay lăn bò ra nằm khi nóng trời.

Khoảng mấy ngày sau thi, sau khi chuyển qua phòng mới, chưa bắt đầu intern, cảm giác rất là ì ạch. Và phải kiếm thứ gì đó làm cho đỡ trống vắng. Có thể như năm đó là vụ vẽ icon và nghe Twinkle SNSD chẳng hạn. Nhưng còn một việc nữa, đó là index lại toàn bộ bài hát đã nghe từ thời nhỏ đến giờ, “Biên niên sử bài hát của ZA”, FB@zmuzik.chronicle. Một công việc kỳ công, vì phải lục mọ lại toàn bộ bài đã nghe, và thậm chí có những bài không biết tên và chưa có trong playlist nữa. Mãi đến 1 năm sau đó mới có thể fill đủ 95% số bài hát, đôi chỗ vẫn bị rơi rớt đâu đó. Từ thuở MTV 98, Đan Trường, Lý Hải sau đó, rồi VTV Bài hát tôi yêu, rồi thời OST nhạc tàu, rồi Bảo Thy, rồi BOF, đến New Age và IU - Kpop, mọi thứ nghe không có tí kết nối gì cả, nhưng thực tế luôn được sắp xếp neatly đến kỳ lạ. Chính BNSBHCZA là nền móng cho sự phát triển tinh thần nghe âm nhạc sau này, khi con số bài hát được thêm vào BNS các năm 2012 và 2013 tăng gấp đôi sau mỗi năm, và cứ mỗi độ D’Choice về, thực luôn khó khăn để chọn lựa 1 playlist ưng ý nhất, vì càng ngày càng nhiều bài làm cho danh sách dài ra chóng mặt.

BNSBHCZA ra đời là vì, mỗi khi nghe một bài hát nhất định, ngay lập tức cái không khí & cảm giác xung quanh của một thời kỳ ùa về, cực kỳ chính xác. Nghe Boyzone hát No Matter What hay Spice Girls hát Viva Forever có thể nhớ về thời lớp 1 gấp giấy thủ công, ngủ lúc 8g tối và bị đánh thức bởi tiếng MC Anh Tuấn - Diễm Quỳnh. Nghe Liều thuốc cho trái tim hay Khi người đàn ông khóc của Lý Hải là 1 thời đám bạn lớp 4 lớp 5 hát chế nhạc phim tàu. Đó còn là biểu tượng của tinh thần vibrant và neutral nữa, mọi thứ đều được đối xử công bằng, mọi thể loại âm nhạc đều có chỗ đứng riêng trong lòng (tất nhiên chủ đạo vẫn là dòng nhạc không quá xập xình như dance-electronic-rap, nhưng không nhạt nhòa như ballad, đó là một thứ soft-pop có giai điệu dễ thuộc).

Nói đến 2012 tất nhiên là Psy, bộ OST của Big, của To the beautiful you, hay Skyfall của Adele, hay Bad man của Juniel, và không kể toàn bộ album Last Fantasy của IU. Tất cả đều góp một màu sắc cho bức tranh D’choice cực kỳ ưng ý của năm đó.

3 tháng intern, trên chuyến bus số 10 tới Raffles Place, mỗi trưa nắng ra ăn ở Lau Pa Sat, food court lớn nhất từng thấy, hay là một buổi nhậu pizza ở khu gần đó đến trúng gió. Một startup toàn Ấn. Cái mùi đặc trưng ở Tong Eng. Những buổi sáng đến sớm nhất, luôn 9h. Có thể lấy snack bao nhiêu tùy ý và in ấn nhiều thứ lúc mọi người chưa đến. Pizza và Starbucks vào mỗi thứ sáu, hay giữa trưa ra ngồi trên tấm đệm Super duper. Nice enough, một thời đủ rõ nét.

Tháng 6 cũng là lúc xem TBN vô địch Euro 2012. Đó là điều vớt vát sau kỳ RM thua BM khá tức tưởi do penalty năm đó. Chờ khá lâu từ lúc RM bị loại tháng 4 đến lúc có Euro, một khoảng thời gian trống trải không còn gì để xem cả. Xen kẽ ngang hè là bộ phim Big 16 tập. Một bộ phim có nhiều OST hay ho là 1 bộ phim tuyệt vời. Từ Hateful Person đầy năng động đến nhí nhảnh Hey U, rồi Tears fall again, One person, Because it’s you. Một thời cực kỳ ghiền nhạc phim này, cứ phim hết, nhạc rộn ràng và bật to hết cỡ.

Hè là mùa chôm chôm, lúc nào cũng nóng. Lại giữ đồ rất là chật, về sau từ tháng 7 share phòng nữa nên lại thêm bí bức trong lòng. Sau đó có vụ tụi bạn share phòng bị bắt này kia cũng khá phiền. Nhìn chung cái khổ của việc đi làm là đây, cả ngày quần quật với nơi toàn geek, trên xe MRT tất nhiên cũng toàn ông bà già, nó khác xa với việc ở trong trường và những cô nàng tiểu thư tàu khựa có khắp mọi nơi. Nên bất cứ thứ gì bí bức đều có thể khiến ta stress. Chiều tối về luôn muộn, và mỗi sáng lại phải dạy sớm để lên chuyến bus dài và đôi khi ngủ gật nữa. Nó có thể là bẩm sinh của 1 thứ tồi tệ.

3 tháng cũng lên experience nhiều. Khi bạn cảm thấy với 1 vấn đề số cách giải của bạn tăng lên, đó là lúc bạn nhận ra bạn được điểm kinh nghiệm. So với thời năm 1 ngây ngô tất nhiên lúc này phải biết nhiều hơn một số thứ, và đó là điều may mắn.

Chia tay Teamie, tặng ông boss món quà vào một ngày tháng 8/2012. Những ngày cuối đi làm luôn lạ, cũng giống như mấy ngày đầu vậy. Khi một thứ gì đấy sắp kết thúc, tốc độ thời gian cũng chậm lại, bầu trời cũng lãng đãng: theo kiểu nắng nhưng trời lại xanh mờ nhạt.

3 tuần về nhà sau intern luôn là 1 truyền thống, thường khi về lúc tháng 8 đúng lúc thời tiết không có gì đặc sắc. Duy lúc đó có Olympic nữa, ngoại trừ truyện đấy ra, thì không có nhiều điều khác, có chăng thêm bản Music Network 4, 1 cái design mà đã tự đánh giá được khả năng và kinh nghiệm của mình đến đâu sau 1 năm.

Sau khi mọi thứ đồ được gửi trong phòng mình đã được chuyển hết, chính là lúc có thể cảm nhận tối đa điều kỳ diệu của căn phòng. Chăm chút, sạch sẽ và là nơi lý tưởng mỗi khi trở về.

Lớp 15 đã điểm. Nền văn hóa, như đã nói, trở nên phóng khoáng hơn nhiều, thì chính việc học lại không có gì chú ý. Vẫn như thế, qua 13 tuần, thi, và nếu điểm cao thì được DL, còn nếu không có thì vẫn cứ steady. Có một kịch bản nữa rất thường lập lại ở mấy môn CS (thuần CS), đó là làm assignment rõ hay, đến assignment cuối cùng bị trừ điểm nhảm, và đến exam thì bất ngờ.

Thích nhất là Prof Low dạy 4345, và bây giờ là 4247. Mấy ông thầy mà super caring và cẩn thận chu đáo thì rất thích, vì hơi giống mình. Kì đó còn môn 3246 ông thầy dạy siêu buồn ngủ, cả lec chắc lèo tèo vài mống chuyên cần. Và 1 môn nữa đó là 4243, nơi được học với mấy ông anh graduate khá nghiêm túc và luôn hướng đến chân trời kiến thức.

A new laptop! Xin chào thành viên mới của gia đình, Asus N76. Siêu bền bỉ, siêu nhẫn nhịn, và đến giờ vẫn đẹp mã. Nhìn chung mình rất hài lòng về nó. Đã qua rồi cái thời ì ạch và luôn nghi ngờ virus, hay cái thời mà game không được chơi vì cấu hình kém. Đến thời đại này, bỗng nhận ra, một cái máy 4 năm sau vẫn mạnh như thường, vì có sự chững lại của cấu hình, và đặc biệt là phần mềm giờ càng ngày càng hiệu quả. 2 năm gắn bó với căn phòng cũng là 2 năm gắn bó với cái máy. Thời đó ngay cuối 2012 đã cập nhật nhanh lên Win 8 rồi, và mình thấy hài lòng, rất nhiều trải nghiệm mới, ví dụ như chơi game tablet trên cái màn hình laptop to đùng này. Về sau này máy còn đóng vai trò là cái Mac và cái Linux và diễn rất đạt.

Nguyên học kỳ 1 đi CCA bắn cung. Một thời kỳ khó phai. Vì đi tập thể thao nên tất ở nhà cũng tự giác năng hít đất và tập luyện này nọ. Mỗi tối thứ 3, 5 và sáng thứ 7, những buổi tập luyện dài hơi. Có khi bắn tên này xuyên qua cả tên kia. Tất nhiên từ cái lúc đầu chỉ bắn dây thun, rồi từ từ lên đến cung thật, đó là một cảm giác khó tả. Cái khoảnh khắc thả dây và để mũi tên lao trúng nơi ngắm rất chi kỳ diệu, giống kiểu trút đi gánh nặng vậy. Tuy nhiên rõ là không có năng khiếu thể thao, thực ra không có bất cứ năng khiếu game nào (cả trí tuệ, thể lực lẫn nhanh nhẹn), nên đến kỳ 2 thì không tiếp tục được nữa (có thể là vì bận, kỳ 2 cực kỳ bận). Nhưng 4 tháng kỳ đó đúng chất 4 tháng được mingle với bọn Sing, thể thao, Singlish và CCA. Những CCA mà không phải kiểu volunteer, mà là game thì rất là thích. Không có gánh nặng và trách nhiệm nào. Giống như bạn thích đá bóng và bạn được tham gia đội đá bóng, vẫn gọi là CCA đấy thôi, nhưng vui hơn hẳn mấy vụ tổ chức project này nọ.

Từ năm 3 trở đi, nhờ căn phòng rộng rãi nên tinh thần cũng trở nên phóng khoáng. Có nhiều thứ hiện đại mới lạ hơn, đặc biệt là truyền thống quay gà nhét đít bằng táo nhân mùa lễ Thanksgiving cuối năm. Trong lòng rộn ràng hơn lên, thứ nhất cũng là vì cuối năm Sing có phần mát và lặng hơn, thứ hai là giới trẻ giờ cũng hiện đại quá nên cũng phải theo xu hướng – ai mà chả thích thú ra đường và chụp cây tầm gửi hay mấy con tuần lộc vàng, nơi Vincom vừa mở? Long lanh và lộng lẫy để che khuất đi một năm dài đằng đẵng nhiều bộn bề và nhọ nhem.

Tới năm 2012 thì nối lại các hoạt động đi chơi với đám cấp 3. Karaoke vào tháng 8, và bệt café vào tháng 12, một lần hụt súng sơn nữa tháng 1. Vụ café bệt nhà thờ là một cái xu hướng thời đấy ai cũng muốn thử. Thực ra thì bây giờ cũng thích vào 1 buổi sáng nào đó ra ngoài trung tâm chọn 1 ghế đá ngồi giữa đô thị, nó rất tuyệt. Xung quanh ồn ào nhưng bên trong lại yên tĩnh lạ kỳ. Và một số người gọi tên thân thương.

Và đặc biệt hơn cả, chính là Tumblr này. Lấy Tumblr để ghi về chính Tumblr. Thời kỳ blogging Tumblr bắt đầu từ tháng 6/2012, khi mà có một giấc mơ ngang qua, để ghi lại cảm xúc ngắn ngủi và dễ tan biến, một sáng thức dậy phải gấp gáp viết lại. Và Tumblr chính là công cụ cần thiết hơn cả, vì nó đẹp? Ồ không, tôn chỉ từ đầu là viết đúng những gì nghĩ mà không bị soi mói nhiều, một nơi tự kỷ đúng nghĩa. Nhiều bài huyền thoại, từ bài khởi đầu “Giấc mơ được mời, và hiếm khi cô ấy đến” viết về đặc điểm 1 năm mơ được yêu đúng 1 lần (đời khó mà mơ cũng khó nốt), đến huyền thoại “Cô gái ước lệ” và đứa em “Thời tiết ước lệ”. Tuy năm 2012 trở đi là những năm tinh thần phóng khoáng, nhưng đừng hỏi vì sao lại gọi là thời kỳ Monotony. Một trong những lý do đó là “những cái neo”, khi biết chắc mọi thứ sẽ không tiến triển nhiều vì bị mắc kẹt, và cả sự mắc kẹt trong tinh thần trung dung và kỹ năng trung bình nữa. Tất cả đều được ghi khá rõ vào khoảng cuối năm 2012, khi gần như toàn bộ mớ hỗn loạn tính cách dần được ghi chú lại cẩn thận trên tumblr. Blog thời đó vẫn hay than: “Ôi còn 5 năm nữa”, “chết dần chết mòn trong FA”, đại loại thế. Thực ra thời nay cũng vậy, nhưng sống riết thành quen, cũng không lấy gì làm quá nghiêm trọng để phải xoắn nữa. Không việc gì phải xoắn.

Qua học kỳ 2, đầu năm 2013 thì siêu siêu bận. Thảm họa nhiều project cùng lúc đã bào mòn biết bao nhiêu sức lực. CS3217 iPad – CS3249 UI – CS3247 Game. Có những đêm ở COM đến 3h. Thực ra với dân com chính gốc, việc thâu đêm không là 1 vấn đề lớn. Tuy nhiên mình thì vẫn thích tới tối ngủ ngon chăn ấm nệm êm hơn là ăn hành. Ngay 1 năm trước chứ không xa. Ăn quá nhiều McD và pizza. Và còn phải lo dàn xếp vụ project CCA bên IEEE nữa (những ngày lăn qua bên Engineering để tổ chức AI workshop – đó là thời đi qua Eng nhiều nhất suốt 4 năm). Có vẻ thảm họa nhưng cũng chưa thảm họa bận rộn bằng kỳ này. Anyway, everything’s alright if you hold me tight. Mọi chuyện dần rồi cũng suôn sẻ cả thôi. <Ờm, kỳ đấy chắc còn hay hơn cả kỳ 1 năm 1 về vụ điểm.>

Chả hay, đó cũng chỉ cách hiện tại 1 năm mà thôi – cái mùa hạ thứ 15. Hoa phượng đỏ rực. Và chúng ta đã đi đến chặng đường cuối cùng, với bước chân giải phóng rộn rã.

Khá tệ khi phải viết về 1 thời kỳ tuy-có-nhiều-mà-chả-nhiều này.

17 4 / 2014

Nhiều friends trên FB đang celebrate buổi học cuối cùng. Mình chả may cái buổi cuối cùng lại trùng ngày Easter nên bỏ lỡ một cách hết sức xàm xí.

Xưa kia thời tiểu học, thi học kỳ phải thi tầm 9 10 môn tất cả, có thể lâu đến 1 tuần hoặc 2 tuần, nhưng chỉ cần thi xong môn Tiếng Việt ngày đầu tiên - cái ngày thi siêu dài đủ bộ Chính tả - Viết (Đọc thầm - Từ ngữ - Ngữ pháp - Tập làm văn) - Đọc tiếng, là coi như đã quẩy lắm rồi, mừng như hội. Vì xưa vốn ghét môn Tập làm văn, nên qua được 1 ngày là qua được vạn dặm trường.

Ngày nay, chỉ cần qua buổi presentation FYP vào thứ hai, tức là 4 ngày nữa, dù cho còn 1 presentation và 2 bài thi sau đó, tâm lý sẽ gỡ bỏ mọi gánh nặng như chì. Thành hay “bại” của 4 năm được quyết định trong cái buổi 45’ ấy. Thành không trong ngoặc kép, và bại trong ngoặc kép. 4 năm cày quần quật chỉ để thi nhiều bài exam vớ vẩn và quên ngay sau đó, vô cùng phí não, ít nhất cũng phải có gì đó ở cuối cùng bù đắp lại chỗ não bị phí và một phần thanh xuân bị mất.

Thi xong thì tuổi thanh xuân chính thức bắt đầu, hãy vẫy cờ chào đón ngày 30/4 giải phóng đầy đợi chờ ở phía trước.